Kết quả tìm kiếm cho "ký ức xưa"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 738
Châu Đốc đang đổi thay từng ngày. Nhưng những con đường cũ, những mái nhà xưa, ký ức đô thị vẫn còn hiện hữu. Đó là nơi lưu giữ nhịp sống, con người và hồn phố qua nhiều thế hệ.
Giữa nhịp sống đang đổi thay từng ngày ở Huế, những mái đình làng cổ ở khắp các phường, xã vẫn lặng lẽ tồn tại như những “kho lưu trữ ký ức” của cộng đồng. Điều làm nên “linh hồn” của đình làng không chỉ là kiến trúc. Đó còn là những thủ từ, bậc cao niên, người giữ sắc phong, gia phả… như giữ chính lịch sử sống của cộng đồng.
Tại xã Long Điền TP. Hồ Chí Minh (TP.HCM), ngôi nhà đá 130 năm tuổi vẫn được gìn giữ nguyên vẹn, từng là nơi mở lớp học và hoạt động cách mạng trong thời kháng chiến.
Những cảnh sắc bình dị của vùng quê miền Tây nếu được gìn giữ và khai thác hợp lý sẽ trở thành “tài sản” quý giá để người dân địa phương làm du lịch, cải thiện sinh kế và lan tỏa giá trị văn hóa bản địa.
Độ khó của đề thi tốt nghiệp THPT môn Tiếng Anh năm 2025 trở thành đề tài “nóng” trên mạng xã hội với nhiều bài viết đạt hàng chục nghìn lượt tương tác.
Di tích Truông Mây (xã Hoài Ân, tỉnh Gia Lai) ghi dấu cuộc khởi nghĩa Chàng Lía với chủ trương “lấy của nhà giàu chia cho người nghèo”, đến nay vẫn được người dân truyền lại qua nhiều thế hệ.
Tôi nhớ mỗi chiều tan học vội đạp xe về, đã thấy ông nội ngồi ở cửa bếp với rổ khoai luộc vừa hết nóng, chỉ còn âm ấm. Đói bụng, tôi sà ngay vào ăn ngon lành. Thỉnh thoảng, có khi vì vội vàng mà ăn phải miếng bị hà, đắng ngắt.
Dọc theo dải đất ven biển Lâm Đồng, những ngôi đình làng, dinh vạn lặng lẽ tồn tại như chứng nhân của lịch sử.
Bảo vật quốc gia thường được hình dung là các hiện vật quý hiếm được lưu giữ trong những bảo tàng lớn, bảo quản nghiêm ngặt và ít khi xuất hiện trước công chúng. Tuy nhiên, câu chuyện vừa diễn ra tại TP Hồ Chí Minh cho thấy một xu hướng đang ngày càng rõ nét: Nhiều di sản đặc biệt của quốc gia không chỉ được bảo tồn trong các thiết chế công lập, mà được gìn giữ, phát huy từ chính nguồn lực xã hội.
Giữa ranh giới mong manh của đại ngàn và mây phủ, có một mùa xuân rất khác - mùa xuân của những bước chân không mỏi xuyên qua màn sương lạnh buốt biên cương. Tại vùng đất địa đầu, khi vạn vật chuẩn bị cho cuộc đoàn viên, cán bộ chiến sĩ Bộ đội Biên phòng lại chọn cách dựa vào vách đá, băng rừng giữ mốc. Họ gác lại những niềm riêng để dệt nên tấm lưới bình yên cho dải biên thùy thiêng liêng của Tổ quốc khi Tết vừa chạm ngõ.
Mỗi khi đi ngang qua một cánh đồng lúa đang vào mùa gặt, tôi thường dừng lại lâu. Màu vàng của lúa chín, mùi rơm rạ phảng phất trong gió và tiếng máy gặt vang lên từ xa khiến tôi nhớ về những năm tháng tuổi thơ ở vùng U Minh Thượng - nơi tôi đã lớn lên cùng những mùa lúa nối tiếp nhau.
Làng tôi nằm bên sông. Dòng sông chảy ngang đầu làng thì gặp một ghềnh đá lớn, phải nghiêng mình chao sang bờ bên kia, để lại phía sau một vòng xoáy sâu hun hút, tròn như cái chảo nấu mật mía. Người đi sông sợ nhất là chỗ nước xoáy ấy, còn lũ trẻ chúng tôi thì coi đó là nơi chẳng có gì đáng sợ, thậm chí chỗ đấy đầy mê hoặc.